Cứ điều gì có lợi cho con là chị sẽ hoãn lại. Cắt giảm quyền lợi cũng là một cách rèn kỷ luật cho con. Có những sự việc chị Bích Thuỷ cho con phân tích tình huống và tự đưa ra cách xử lý theo ý con. Khi con tức giận và quát nạt em, chị để con tự nói ra lý do làm con
Thế nên là dù rất xinh gái, ngoan ngoãn, và chăm chỉ, tự lập, cô em tôi vẫn ế đều ở tuổi 27. Hai cô còn lại thì làm ngành nghệ thuật. Con gái đi làm phim thì cá tính phải biết! Thế nhưng, ngoài chuyện cá tính trong công việc, hai cô em tôi thực sự là gái ngoan ở ngoài đời.
Ngoan Đều Nghe Em - (Chương 7) - Tác giả Diệp Tích Ngữ Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Phong tục mừng tuổi cho người già và trẻ nhỏ vào dịp Tết Nguyên Đán đã có từ rất lâu đời. Chiếc phong bao lì xì thường thay cho lời chúc thọ tới các ông bà và chúc trẻ nhỏ học giỏi, ngoãn ngoãn nghe lời bố mẹ. Tuy nhiên, nhiều trẻ chưa ý thức được hành động của mình là đúng hay sai nên vô tư đòi tiền mừng tuổi khi khách đến chơi nhà.
Trang 12 Bài làm 3 "Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào" Câu hát về mẹ đã khắc sâu trong trái tim em Mẹ em năm nay đã ngoài 30 tuổi Dáng mẹ dong dỏng cao Khuôn mặt mẹ thật hiền Nước da trắng hồn. ngày mẹ Nhưng điều em làm chăm ngoan học giỏi để báo
. Kỳ nghỉ đông nháy mắt đã qua đi, học kỳ mới bắt đầu, ngay tiết đầu tiên, La Nhạc Phúc đã bảo bọn họ điền vào tờ giấy phân khối, học kỳ sau sẽ tiến hành phân thành hai khối xã hội và tự nhiên. Lúc ấy, Đông Lộ đã trải qua suy nghĩ cặn kẽ, cuối cùng quyết định chọn khoa tự nhiên. Thẩm Thần có chút ngoài ý muốn, "Không phải em học khoa xã hội sẽ tốt hơn sao?" "Học tự nhiên dễ tìm việc hơn." Đông Lộ đem tờ khai đưa cho lớp trưởng, nhẹ nhàng bâng quơ nói. Hơn nữa khoa xã hội còn có địa lý, bảo cô đi nghiên cứu bản đồ còn không bằng đi nghiên cứu mấy chất hóa học nito oxy còn hơn. "Anh chọn gì?" Đông Lộ hỏi hắn. "Tự nhiên." Thẩm Thần bất động thanh sắc che đi tờ khai của mình, nhướng mày hỏi lại "Em cảm thấy cái này không được?" "..." Hoàn toàn không. Đông Lộ ngậm miệng đọc sách, ôn tập cho kỳ thi cuối kỳ, cũng không nghĩ tới vấn đề này nữa, Thẩm Thần có trí nhớ hơn người, Chính Trị, Lịch Sử, Địa Lý của hắn đều không tệ, nhưng so với Toán Lý Hóa thì vẫn kém hơn không ít, hơn nữa ước mơ tương lai của hắn là làm bác sĩ, chọn khoa học tự nhiên vẫn là tốt nhất. Thẩm Thần thấy cô đã đặt tâm tư lên sách giáo khoa, mới trộm mở cái tay đang che tờ khai ra, cầm bút đem hai chữ "xã hội" vừa viết lúc trước gạch đi, viết xuống hai chữ "tự nhiên". Chờ lớp trưởng tới thu giấy, hắn mới tùy tay đưa qua. Bởi vì hai học kỳ sau đó bọn họ đều phải tới Nhất Trung cho nên La Nhạc Phúc thu được tờ khai của hai người xong liền thông báo danh sách học sinh tới Nhất Trung bên kia, để cho bên đó phân lớp cho bọn họ. Biết Thẩm Thần cùng Đông Lộ kỳ sau sẽ không học ở Cửu Trung, bạn học trong lớp sôi nổi tỏ vẻ vô cùng buồn bã, đặc biệt là Chu Tiêu Hàm, vạn phần không vui khi phải rời xa Đông Lộ, ôm cô khóc một lúc lâu, thút tha thút thít nói "Em yêu, em ở bên đó có bạn mới rồi thì ngàn vạn lần không được quên anh đó, ai cũng không thể bá chiếm vị trí của anh đây, anh ở trong lòng em vĩnh viễn phải là Giọng nói của cô nàng mang theo sự chiếm hữu nồng đậm, chỉ sợ Đông Lộ quen bạn mới rồi thì sẽ vứt bỏ mình. "Sẽ không quên." Đông Lộ trấn an vỗ vỗ lưng cô ấy, cười khẽ, "Tớ cũng có đi lâu đâu, rất nhanh sẽ trở về." *** Hôm nay khai giảng, Đông Lộ thức dậy từ rất sớm, ăn mặc chỉnh tề xong liền tới trường. Nói thật, bảo cô tới một ngôi trường xa lạ học hơn ba tháng, trong lòng cô không phải không có cảm giác thấp thỏm, nhưng nghĩ tới có Thẩm Thần ở bên cạnh, không hiểu sao cô lại có cảm giác an toàn. Tựa như dù có xảy ra chuyện gì, có hắn ở đó thì đều không đáng lo. Đông Lộ hẹn Thẩm Thần gặp mặt ở cổng Bắc, sau đó cùng tới Nhất Trung, hắn tương đối quen thuộc với hoàn cảnh ở đây cho nên muốn đưa cô đi thăm quan một vòng. Đông Lộ ngồi trước bàn ăn sáng, trừ cô ra thì còn có Đông Vân. Đông Vân chậm rãi nhai nuốt bánh mì, tư thái ưu nhã, một chút vụn bánh dính ở khóe môi cũng không có. Tối hôm qua Hoàng Kiến Hoa lại uống say, bây giờ còn đang nằm ngủ ở trong phòng, Đông Kỳ chưa phải đi học cho nên liền ngủ một mạch tới trưa. Cho nên bây giờ cũng chỉ có hai người bọn cô đúng giờ ngồi ăn sáng. Không khí an tĩnh đến mức chỉ có thể nghe được thanh âm nhai nuốt đồ ăn. Không có Đông Kỳ ở đây, Đông Lộ với Đông Vân cũng không biết nói cái gì mới nhau. Còn may là Đông Lộ vẫn rất bình tĩnh, ăn xong bữa sáng, rửa bát sạch sẽ rồi đứng dậy rời đi, "Con no rồi." "Hôm nay Nhất Trung khai giảng?" Đông Vân đột nhiên hỏi. "Dạ." Đông Lộ đáp. Đông Vân "Có cần mẹ lái xe đưa con đi không?" Đông Lộ có chút kinh ngạc, động tác dừng lại, "Cảm ơn, không cần đâu, con tự đi được rồi." "A, vậy tùy con." Đông Vân cũng không cưỡng cầu, uống một ngụm sữa bò, thanh âm nhàn nhạt như cũ. Đông Lộ nhìn bà một cái, xoay người, "Con đi đây." *** Tháng hai, thời tiết đã không còn lạnh như vậy nữa, không khí thanh khiết như được gột rửa qua, không khí mang theo chút hơi lạnh, rất mới mẻ. Đông Lộ hít một hơi, cảm giác vui vẻ thoải mái, tâm tình không biết vì sao lại cảm thấy rất tốt, khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên. Cô chậm rãi đi tới đầu hẻm, thấy được Thẩm Thần. Thiếu niên đội mũ đứng ở bên đường, mặc áo đồng phục màu đen chỉnh tề, đeo cà vạt, bên trong là áo sơ mi, nếp gấp phẳng phiu, thân hình cao lớn thon dài, hai tay cắm trong túi quần nhàn nhạt nhìn về phía trước, cũng không biết đã đợi bao lâu rồi. Đông Lộ có chút giật mình, đây là lần đầu tiên cô thấy hắn mặc đồng phục Nhất Trung, trên người tản ra hơi thở sạch sẽ lại tự phụ. "Xem tới ngốc rồi?" Ngay lúc Đông Lộ đánh giá hắn, Thẩm Thần đã phát hiện ra cô, khóe mắt hơi nhếch lên nhìn cô cười, khóe môi cong thành độ cung rất đẹp, đi tới bên cạnh cô, "Không phải hôm nay em mới phát hiện ra anh rất đẹp trai đấy chứ?" Đông Lộ liếc hắn, đi thẳng về phía trước, lấy điện thoại ra xem thời gian, "Anh tới lúc nào?" Rõ ràng là cô đã tới sớm hơn thời gian đã hẹn là mười phút. "Vừa mới tới." Thẩm Thần thuận miệng nói, sóng vai đi cùng cô, "Em biết Nhất Trung ở đâu sao?" "Trước kia có đi qua." "Khi nào?" "Lúc điền nguyện vọng thi cấp ba." "Thì ra em muốn vào Nhất Trung?" Thẩm Thần hơi kinh ngạc, sau đó cười thâm ý "Không phải là vì anh đấy chứ?" Lời này hắn chỉ đùa cho vui thôi, khi đó bọn họ còn không quen biết, sao có thể là vì hắn. Không nghĩ tới Đông Lộ thế mà lại gật đầu, biểu tình không đổi, "Đúng vậy, vì anh." Thẩm Thần sửng sốt, tim đập nhanh hơn mấy nhịp, một lúc lâu sau mới cúi đầu cười một tiếng, thở dài, "Bạn học nhỏ đã trưởng thành rồi." Thế mà còn biết nói lại hắn. Đông Lộ không tỏ ý kiến. Hắn vĩnh viễn không biết rằng, hắn từng là động lực để cô vươn lên. Hiện tại nó đã trở thành lịch sử đen của cô. Rốt cuộc thì cũng chẳng phải hồi ức tốt đẹp gì. Hai người trò chuyện câu được câu không, bất tri bất giác đã tới mục đích. Đông Lộ ngẩng đầu, nhìn bốn chữ to kim quang lấp lánh ở trên vách tường ~ [Trung học Nhất Trung]Tường làm bằng đá cẩm thạch, rộng mà sang, vừa nhìn liền thấy khí thế mười phần. Đông Lộ không nhịn được có phần so sánh giữa cái bảng hiệu này với bảng hiệu đã lâu không được tu sửa của Cửu Trung. Thảm không nỡ nhìn. "Chúng ta vào thôi." Thẩm Thần không hề có chút phản ứng nào, theo thói quen định nắm tay cô. Đông Lộ tránh đi, "Nơi này là trường học." Hơn nữa còn còn chưa đáp ứng làm bạn gái hắn đâu? Sao động tác của hắn có thể tự nhiên như thế chứ? Cô gái nhỏ nhướng mày trừng hắn. "Được rồi." Thẩm Thần tiếc nuối thở dài, cô vợ nhỏ của hắn quá thẹn thùng, phải cho cô có thời gian thích ứng mới được. Hiện tại đang là thời điểm khai giảng của nhiều trường, giao thông tắc nghẽn, rất nhiều phụ huynh đang đưa con em mình đi học, trước cổng trường đỗ đầy xe máy với ô tô, khiến nơi này chật như nêm cối. Không khí cãi cọ ầm ĩ. Đông Lộ theo dòng người cùng Thẩm Thần vào trường. Nhất Trung thật sự rất lớn. Sau khi cô tiến vào thì chỉ có một suy nghĩ, trước kia tuy rằng đã tới một lần, nhưng đã nhiều năm như vậy, cô đã sớm không còn ấn tượng nữa. Hai bên đường trồng rất nhiều cây ngô đồng, vách tường của khu dạy học được sơn màu hồng nhạt, có những cây cột trắng đan xen trông rất đẹp. Thẩm Thần giới thiệu ngắn gọn cho cô nghe, là thật sự rất ngắn gọn, vừa nghe liền biết chỉ nói cho có lệ, đối với nơi này cũng chẳng có mấy hứng thú. "Bên này là hồ, thư viện, bên kia là sân vận động, sân thể dục..." "Nhiều nơi như vậy?" Đông Lộ nhịn không được nói, "Nó được xây theo mô hình trường đại học sao?" Thẩm Thần nhàn nhạt nói "Thừa tiền mà." Bọn họ tìm được bảng thông báo, bên trên có dán danh sách lớp, một đám học sinh đều đang chen nhau đứng phía trước xem, tất cả đều là mấy cái đầu màu đen chen chen chúc chúc, cãi cọ ồn ào. Quá nhiều người, Đông Lộ cảm thấy mình không có khả năng chen vào được, nói với Thẩm Thần "Chúng ta chờ lát nữa hẵng xem." "Đám người này trong một chốc cũng không tản ra được đâu, em xác định?" Thẩm Thần nhướng mày. "Nhưng chúng ta cũng không chen vào được." "Chờ chút." Thẩm Thần đi qua, vỗ vỗ vai một nam sinh đứng ở rìa ngoài, "Người anh em, phiền cậu nhường đường một chút." "Đừng chen..." Nam sinh quay đầu, nhìn thấy hắn, trong nháy mắt liền trợn to mắt, lắp bắp nói "Thẩm... Thẩm Thẩm Thần?" Thanh âm của cậu ta rất lớn, toàn trường đều nghe được, động tác nhất trí nhìn qua đây, mặt mang vẻ khiếp sợ, biểu tình không giống nhau. Cả đám vốn đang ồn ào đột nhiên trở nên yên tĩnh. Thẩm Thần dường như chẳng cảm giác được gì, lặp lại "Phiền cậu nhường đường một chút." Rất nhanh, đám người phía trước hắn đều không hẹn mà cùng nhau dạt sang hai bên, nhanh chóng chừa ra một con đường cho hắn. Thẩm Thần quay đầu gọi Đông Lộ "Lại đây, có thể xem rồi." Đông Lộ "..." Rốt cuộc anh đã từng làm ra chuyện gì với cái trường này vậy? Dưới tầm mặt của hàng trăm con người, cô đành phải căng da đầu đi qua, nhỏ giọng hỏi hắn "Anh rốt cuộc đã làm gì mà bọn họ sợ anh như vậy?" "Không nhớ rõ." Thẩm Thần không hề chớp mắt, "Chắc là bởi vì anh đẹp trai đi." Đông Lộ không còn lời nào để nói, ngẩng đầu nhìn về phía bảng thông báo, nhìn thấy danh sách chia lớp kia, cô rốt cuộc cũng hiểu, vì sao mà mọi người đều nói rằng, ở Nhất Trung, điểm số là tất cả. Bởi vì chia lớp chính là dựa theo điểm số, hoàn toàn không xét tới bất kỳ nhân tố nào khác, xếp theo điểm từ cao xuống thấp, chia làm lớp một, hai, ba,... Điểm số là điểm thi cuối học kỳ một, Đông Lộ nhìn thấy tên Thẩm Thần chói lọi chiễm chệ đứng ở vị trí đầu tiên. 742 điểm. Gần như tuyệt đối. Đông Lộ dò theo danh sách, người thấp nhất của lớp một là 684 điểm. Cái người thi được 596 điểm như cô, đứng thứ hai ở Cửu Trung nhưng ở chỗ này cũng chẳng xứng được đặt chân vào. Đông Lộ tìm một lúc lâu, rốt cuộc mới thấy được tên mình nằm ở giữa lớp ba. Bọn họ không cùng một lớp. Thẩm Thần cũng phát hiện ra chuyện này, nhíu mày, nói với Đông Lộ "Em ở đây chờ anh chút, anh đi một lát rồi về." "Ừ." Đông Lộ gật đầu, không quá để ý, đôi mắt nhìn danh sách lớp, trong lòng đã có cái nhìn đại khái về trình độ của học sinh trong Nhất Trung. "Cái đó, xin hỏi cậu có quan hệ gì với Thẩm Thần thế?" Thẩm Thần đi rồi, có một nữ sinh tóc dài đã nhìn Đông Lộ rất lâu, lúc này mới nhịn không được đi lên hỏi. "Bạn bè." Đông Lộ nhìn cô gái đó, lễ phép gật đầu, "Chào cậu." "Chào cậu." Nữ sinh cười rộ lên để lộ ra hai cái răng nanh nhỏ, thực đáng yêu, "Tớ còn tưởng cậu là bạn gái hắn cơ đấy, cậu xinh thật." "Cảm ơn." Đông Lộ dừng một chút, "Thẩm Thần rất nổi tiếng ở Nhất Trung sao?" "Đó là đương nhiên, trước kia hắn còn lợi hại hơn cả Sở Trú." Nữ sinh chỉ chỉ một bên khác của bảng thông báo, "Cậu nhìn đi, đó là thành tích cuối kỳ của trường mấy năm qua." Đông Lộ nhìn qua, liếc mắt một cái liền nhìn thấy hạng nhất Thẩm Thần, thời gian là hai năm trước, khi hắn còn ở đây. Trừ Sở Trú ra thì sau hắn đều là tên của nữ sinh. Khiến Đông Lộ sinh ra ảo giác, phảng phất như ở nơi này, hắn chính là Hoàng Đế, mà ở đằng sau lại toàn là hậu cung của hắn. Người đứng cuối cùng cũng hơn cô đến một trăm điểm. Đông Lộ trầm mặc. Được rồi, cô ngay cả tư cách làm nha hoàn cho hắn cũng không có. "Phiền cậu nhường đường một chút." Một thanh âm lãnh đạm vang lên ở phía sau, Đông Lộ quay đầu, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp mặc áo lông trắng, mặt mày cao ngạo. Đông Lộ nhường chỗ cho cô ấy. "Cảm ơn." Cô gái gật đầu, trực tiếp nhìn về phía lớp một, ánh mắt dừng một chút ở trên tên của Thẩm Thần, sau đó làm như không có việc gì mà rời đi. Xung quanh một mảnh xôn xao. Nữ sinh tóc dài kia hô một tiếng "Là Giản Mỹ Hân!" Đông Lộ "Cậu quen sao?" "Đúng vậy, cô ấy nổi tiếng lắm, thành tích rất tốt." Nữ sinh gật mạnh đầu, "Hơn nữa cô ấy còn là bạn gái cũ của Thẩm Thần mà." Đông Lộ "..." Bạn gái cũ? -Tác giả có lời muốn nói Ngọt, yên tâm ~Shmily Giản Mỹ Hân chỉ là người qua đường, đóng một vai trò khá là thú vị cho những màn chim chuột sau này của nam nữ chính. Tuyệt đối không ngược, không ngược, không ngược!
Dì mất rồi? Đông Lộ khiếp sợ nhìn La Nhạc Phúc, một mặt không thể tin được. Mới hôm trước cô vừa mới tới thăm bà ấy, tinh thần mẹ Thẩm rõ ràng không tồi, còn cong mắt cười với cô, ngón tay cái động đậy khiến bà một lần nữa lại có thêm tia hy vọng. Sao đột nhiên nói đi là đi, đột ngột như vậy? Đông Lộ không nói gì, cúi đầy nhắn tin WeChat cho Thẩm Thần. Hắn không đáp. Bạn học trong lớp đều không hiểu rõ về tình huống trong nhà Thẩm Thần, chỉ biết hắn có một người mẹ bị bệnh nặng, cho nên khi nghe tin này, tuy rằng kinh ngạc nhưng đó cũng chỉ là về mặt tình cảm, cũng không biết nên nói gì, không khí có chút trầm. La Nhạc Phúc không cho bọn họ thời gian giảm xóc, đem giáo án đặt ở trên bục giảng, "Được rồi, chúng ta bắt đầu học, mọi người lấy sách giáo khoa ra đi." ... Đông Lộ đành phải thu tâm tình lại chuyên tâm học tập, thật vất vả lắm mới trụ tới lúc tan học, cô ngay cả cơm trưa cũng không ăn liền chạy tới bệnh viện, lúc vào trong phòng bệnh của mẹ Thẩm, phát hiện bên trong không có ai, cả ba giường đều trống trải sạch sẽ, khăn trải giường cùng vỏ chăn đều đã bị gỡ xuống đặt ở một bên. Mọi dấu vết sinh hoạt của Thẩm Thần đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Đông Lộ đứng ở cửa phòng bệnh, trong đầu trống rỗng, nghĩ tới mẹ Thẩm ôn nhu như vậy đã không còn nữa, trong lòng có một loại khó chịu không nói nên lời. Thẩm Thần đâu rồi? Hắn bây giờ sao rồi? Hai y tá đi vào, nhìn thấy cô thì ngẩn người, "Tiểu thư, cô tìm ai thế?" Đông Lộ quay đầu, "Xin hỏi người bệnh lúc trước ở căn phòng này đâu rồi ạ?" "Người bệnh đó đã qua đời tối hôm qua, người thân đã dọn ra ngoài rồi." Một y tá vừa nói vừa ôm chăn nệm ở trên tủ đầu giường lên, giống như là chuẩn bị đưa đi tiêu độc. Đông Lộ "Sao bà ấy lại qua đời? Lần trước tôi tới thăm thì rõ ràng còn rất tốt." Y tá thuận miệng nói "Chính là ngày hôm qua có một..." Một y tá khác đụng đụng cánh tay cô ấy, ý bảo cô ấy đừng nói chuyện lung tung, quay sang Đông Lộ lễ phép nói "Cụ thể thì chúng tôi không rõ lắm, nếu cô có quan hệ gần gũi với người bệnh thì tôi kiến nghị cô trực tiếp đi hỏi người nhà của bệnh nhân thì hơn." "Cảm ơn." Đông Lộ thấy các cô rõ ràng là không muốn nhiều lời, cũng không có hỏi nữa, gật đầu rồi rời đi. Cô lại tới nhà Thẩm Thần, gõ cửa nửa ngày mà không có ai mở. Hắn rốt cuộc đã đi đâu? Đông Lộ cau mày, tâm tình có chút nặng nề. Lúc quay về trường học, giờ nghỉ trưa đã qua, không còn thời gian ăn cơm trưa nữa, cô tùy tiện mua hai cái bánh mì đi về phòng học ăn cho có một chút. Mới vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì có người đột nhiên gọi cô "Đông Lộ, có người tìm cậu!" Ngón tay bóc túi bánh mì của cô dừng lại, ngẩng đầu nhìn qua, thế mà lại thấy được Lục Càng đã lâu không gặp. Vừa nhìn còn thiếu chút nữa không nhận ra. Lục Càng đứng trước cửa lớp học, dáng người cao gầy, đồng phục mặc chỉnh tề trên người, hắn không bảy oai tám vặn giống như trước kia, tóc đã cắt đi, lộ ra cái trán trơn bóng, ngũ quan tuấn tú rõ nét, tinh thần nhìn qua cũng không tệ lắm. Giống như từ một du côn lưu manh tiến hóa thành học sinh ba tốt. Lục Càng thấy cô nhìn qua đây, nâng cằm cười cười, rất có cảm giác thiếu niên dương quang sáng lạn. Tất cả mọi người nhìn anh, sôi nổi rùng mình một cái. Anh ta đã trải qua cái gì mà bị cải tạo thành như vậy? Quá khủng bố rồi! Đông Lộ chẳng có cảm giác gì, buông bánh mì đi qua hỏi "Anh tìm tôi?" "Ừ." Lục Càng nhìn chằm chằm dung nhan mỹ lệ làm anh ngày đêm thương nhớ trước mắt, tim bắt đầu đập nhanh. Không ai biết anh đã phải trả cái giá lớn như thế nào mới chạy thoát khỏi ma chảo của hai ông bà già nhà mình, chính là để có thể gặp lại cô. Anh không kiềm chế được nỗi kích động, đang muốn biểu đạt một chút nỗi nhớ nhung của mình thì lại nghe thấy cô nói "Thẩm Thần không có ở đây đâu." "Thẩm Thần?" Lục Càng sửng sốt, nhắc tới tiểu tử kia làm gì? Hắn không ở đây thì càng tốt! Đông Lộ mê mang "Không phải anh tới tìm cậu ấy à?" Đương nhiên không phải! Anh uống lộn thuốc hay sao mà tới tìm hắn! Lục Càng nhìn vẻ mặt phiền phức "Anh không tìm hắn thì gọi tôi ra làm gì?" của Đông Lộ, vô cùng xác định nếu giờ phút này anh nói mình chỉ muốn tới gặp cô thì cô tuyệt đối sẽ không chút do dự mà xoay người rời đi. Trải qua suy nghĩ cặn kẽ, anh cắn răng nghẹn khuất nói "Đúng thế, anh tới tìm hắn, hắn đâu rồi?" "Không biết." Đông Lộ nhíu mày, giống như đang phiền lòng chuyện này. Lục Càng là lần đầu tiên thấy vẻ mặt lo lắng này của cô. Lại bởi vì người đàn ông khác. "Xảy ra chuyện gì?" Con ngươi sâu thẳm của anh nhìn cô chăm chú, trầm giọng mở miệng. Đông Lộ nghĩ tới tình tâm nghĩa trọng mà Lục Càng đối với Thẩm Thần, liền đem chuyện xảy ra gần đây của Thẩm Thần nói cho anh biết. Lục Càng nghe xong, biểu tình không biến hóa nhiều lắm, không có lo âu hay đau lòng như trong tưởng tượng của Đông Lộ, chỉ ngắn gọn nói "Anh biết rồi, nếu không như vậy đi, anh cho người đi hỏi thăm tin tức của hắn một chút, sau đó lúc tan học hai chúng ta đi tìm hắn." Anh dừng một chút, cường điệu "Anh với em, cùng nhau đi." "Được." Đông Lộ biết nhân mạch của Lục Càng rất rộng, không nghĩ nhiều đã đồng ý, "Vậy tôi về lớp học trước." "Ừ, đi đi." Lục Càng đút tay vào túi quần, híp mắt nhìn cô đi vào phòng học, không cam lòng chép chép miệng, cảm thấy mình đúng là ngu ngốc, chỉ dám dùng phương thức này để ở cạnh cô. Bằng không Thẩm Thần có sống hay chết thì cũng chẳng liên quan cái rắm gì tới anh cả! Bất quá vẫn phải làm ra vẻ một chút. Lục Càng lấy điện thoại gửi một tin WeChat cho Dương Tử Phàm [Giúp tôi hỏi thăm tên tiểu tử Thẩm Thần kia đang ở đâu.] Gửi xong lại bổ sung thêm một câu [Cứ từ từ mà tìm, không vội.] Tốt nhất là đừng có tìm thấy. *** Sau khi tan học, Lục Càng tới cửa lớp chờ Đông Lộ tan học, sau đó không lâu, Đông Lộ đeo cặp sách đi ra, nhàn nhạt gật đầu với anh xem như chào hỏi, sau đó hai người sóng vai đi ra khỏi cổng trường. Danh khí ở trường của cả hai đều không tính là thấp, nhìn thấy Đông Lộ với Lục Càng đi bên nhau, quần chúng vây xem đều có vẻ mặt ngạc nhiên, ngửi được mùi dưa. "Chuyện gì xảy ra thế này? Đông Lộ đối với ai cũng lạnh như băng thế mà lại ở bên Lục Càng?" "Bọn họ sẽ không thật sự hẹn hò đấy chứ?" "Rất có khả năng, theo tin tức lan truyền đã lâu thì hình như Lục Càng thích cô ấy từ trước rồi..." "Nhìn qua còn rất đẹp đôi đấy chứ." ... Xung quanh không ngừng truyền tới thanh âm như vậy. Đông Lộ đang suy nghĩ, căn bản không để ý tới nó. Lục Càng bên ngoài tỏ ra cao lãnh mười phần, kỳ thật trong lòng đã nở đầy hoa, đặc biệt hưởng thụ cảm giác hiện tại. Các người thế mà còn tinh mắt đấy. Có thể nói nhiều hơn thì càng tốt. Bọn họ ra khỏi trường học, Lục Càng hình như biết Thẩm Thần ở đâu, bắt xe đưa Đông Lộ tới trung tâm thương mại lớn nhất thành phố, gần quảng trường. "Anh xác định Thẩm Thần ở đây?" Đông Lộ nhìn đường phố náo nhiệt, người đến người đi nối liền không dứt, bên đường có rất nhiều quán ăn nhỏ, ăn chơi nhậu nhẹt đều có đủ, thấy thế nào cũng không giống như nơi Thẩm Thần sẽ tới... "Ừ, bạn anh tận mắt nhìn thấy hắn xuất hiện ở gần đây." Lục Càng mặt không đổi sắc nói, nâng cổ tay lên xem đồng hồ, "Đã giờ này rồi, em đói chưa? Chúng ta đi ăn cơm trước đi, ăn xong lại đi tìm hắn." "Như vậy thì hiệu suất quá thấp." Đông Lộ lắc đầu, "Vẫn là đi tìm người trước đi, chúng ta tách ra tìm, anh tìm ở siêu thị lớn bên kia, tôi đi dọc theo đường này." Siêu thị lớn có máy sưởi, cũng có chỗ để nghỉ ngơi, dù sao Lục Càng cũng là đại thiếu gia sống trong nhung lụa, Đông Lộ rất chu đáo nhường cho anh nơi tốt hơn. "Tách ra tìm? Không được! Anh không đồng ý!" Một câu này của cô liền làm nhiễu loạn toàn bộ kế hoạch của anh, anh như chém đinh chặt sắt cự tuyệt. Đông Lộ "Sao vậy? Anh không muốn nhanh tìm thấy hắn sao?" Anh muốn cái rắm! "..." Lục Càng khổ không nói nên lời, biểu tình có chút vặn vẹo, tắc nghẽn cơ tim muốn hộc máu. Đông Lộ thấy anh không nói gì, tự động cho là anh đang ngạo kiều, "Vậy được rồi, chúng ta ai tìm được hắn thì gọi điện thoại cho đối phương nhé, nếu không tìm được..." "Không tìm được thì em phải đi ăn cơm với anh!" Việc đã tới nước này, Lục Càng không thể không tranh thủ bất luận phúc lợi gì. Đông Lộ kỳ quái nhìn anh, không rõ tại sao anh lại kích động như vậy, gật đầu tỏ vẻ không có vấn đề gì, "Được, đến lúc đó hội hợp." Sau đó liền xoay người rời đi. Lục Càng đứng ở một chỗ nhìn cô chừng mười mấy giây, mới không tình nguyện đi vào trong siêu thị lớn. Thẩm Thần Thẩm Thần Thẩm Thần! Cô chỉ biết có Thẩm Thần! Không phải là thích hắn rồi chứ? Lục Càng càng nghĩ càng tức, nghẹn một bụng hỏa, tùy tiện tìm một quán nước giết thời gian. Anh tìm cái rắm mà tìm! Thẩm Thần căn bản là không ở đây, đây là do anh vì lừa cô đi chơi nên mới lấy ra cái cớ này. Nhưng không nghĩ tới ra đến đây rồi mà trong lòng cô vẫn chỉ nghĩ tới Thẩm Thần, hoàn toàn không cho anh cơ hội tiếp cận. Giờ khắc này, Lục Càng một chút cũng không vui sướng vì kế hoạch thành công, chỉ có bực bội vô tận vô cùng. Điện thoại rung lên. Dương Tử Phàm gửi tin nhắn WeChat [Lão đại, em có tin tức của Thẩm Thần rồi!] Nhanh thế? Lục Càng càng thêm phiền. Sao bình thường không thấy chúng nó làm việc hiệu suất như vậy? Anh tùy tay trả lời [Như nào?] Dương Tử Phàm [Có người chụp được hắn ở trong quán bar đêm khuya.] Lục Càng [Đó là chỗ nào?] [Hình như là ở chỗ gần quảng trường ấy.] Ánh mắt Lục Càng ngưng lại. Sẽ không trùng hợp thế chứ? Anh lập tức lấy bản đồ ra tìm vị trí của quán bar đêm khuya. Bên trên hiển thị nơi đó cách anh không quá 500 mét. Cái đ*m! Thật là con mẹ nó âm không không tan! Lục Càng bỗng nhiên đứng dậy chạy ra bên ngoài. *** Đông Lộ ở bên ngoài tìm đã lâu, cơ hồ là những cửa hàng gần đây cô đều đi vào xem nhưng cũng không tìm được Thẩm Thần. Cũng không biết bạn của Lục Càng nhìn thấy hắn lúc nào, đoán chừng là đã sớm rời đi rồi cũng nên. Đông Lộ thực sự mệt mỏi, chân lại đau, đột nhiên cảm thấy không thú vị. Mỗi lần đều là như thế này, tên kia một câu cũng không nói, điện thoại cũng không nghe liền trực tiếp biến mất, còn tắt máy, tin nhắn không hồi âm, cô tìm hắn thì có ý nghĩa gì? Cô bất tri bất giác đi tới trước một quán bar. Quán bar đêm khuya. Chỉ còn nơi này nữa thôi. Đông Lộ kỳ thật cũng không quá muốn vào, nhưng đã tìm lâu như vậy rồi, bỏ dở giữa chừng thì lại có chút không cam lòng. Cô xoa xoa huyệt thái dương, mặt mày hiện lên nét mệt mỏi. Nếu nơi này còn không có thì cô sẽ đi về. Không bao giờ muốn xen vào việc của hắn nữa. Cô đẩy cửa đi vào, ánh sáng quán bar rất tối, âm nhạc đinh tai nhức óc, mọi người đều đang ở trên sân nhảy, tiếng hoan hô ồn ào, mùi thuốc lá nồng nặc lưu động trong không khí, rất gay mũi. Quỷ khóc sói gào, chướng khí mù mịt. So với Di Độ còn loạn hơn. Hắn thật sự ở đây sao? Đông Lộ che lại cái mũi, nhíu nhíu mày, chịu đựng mùi lạ ở quán bar mà tìm người, lần đầu tiên phát hiện bản thân có kiên nhẫn như vậy, đến nước này rồi mà vẫn không bỏ của chạy lấy người. Trong một thoáng chốc mà đã có không ít người tới gần cô, đều bị cô dùng dăm ba câu đuổi đi. "Ha ha ha, vẫn là Thẩm lão đệ lợi hại, uống nhiều như vậy mà như không có việc gì." Tiếng cười thô tục của một người đàn ông truyền tới từ đằng trước. Trong lòng Đông Lộ run lên, nhìn qua đó. Trên ghế dài cách đó không xa, một đám người vây ở một chỗ uống rượu mua vui, người rất nhiều, mấy cái bàn ghép lại với nhau, trên bàn bày những thứ nước sặc sỡ đầy màu sắc. Những người đó nhìn như đám thanh niên lêu lổng, trang điểm chả ra cái gì cả, đeo khuyên tai lại còn nhuộm tóc, từng người trong số đó đều ôm một cô gái ăn mặc hở hang, còn thỉnh thoảng động chân động tay đối với người ta, cười đến đáng khinh. Đông Lộ liếc mắt một cái liền thấy được Thẩm Thần, hắn ngồi giữa đám người đó, trong miệng ngậm một điếu thuốc, lười biếng dựa vào sofa, tóc mái dài gần như che khuất đôi mắt hắn, sườn mặt thâm thúy rõ ràng, nhìn không rõ biểu tình, dưới ánh đèn loang lổ lại có loại gợi cảm đồi bĩ. Bên người hắn cũng có một cô gái xinh đẹp, chẳng qua là hắn cũng chẳng thèm nhìn, để cô ta ngồi một tên, mặc cho cô ta lấy lòng thế nào cũng đều thờ ơ, chỉ là một ly lại tiếp một ly nốc rượu vào bụng. Đông Lộ nhìn bộ dáng kia của hắn, giữa mày ẩn chứa sự tức giận, lạnh mặt đi qua đó. *** "Thẩm lão đệ cậu lại thua rồi, tới tới, đã hứa rồi, chai rượu này phần cậu đấy." Kiều Trác Vĩ đấy chai rượu trắng tới bên cạnh thiếu niên mặc đồ đen, cười không có chút ý tốt nào. Người bên cạnh cũng ồn ào theo "Uống uống uống!" Thẩm Thần không để bụng cười khẽ một tiếng, nhận lấy chai rượu rót vào trong miệng, đột nhiên có một bàn tay mảnh khảnh vươn ra đoạt đi chai rượu của hắn. "Cậu đừng uống nữa." Thanh âm áp lực lại lạnh như băng chứa đựng sự tức giận ngập trời. Mọi người đều sửng sốt, ngẩng đầu, một cô gái mặc áo bông màu trắng xuất hiện bên người Thẩm Thần, cô xõa tóc, không trang điểm, cao gầy nhỏ nhắn, tuổi nhìn qua rất nhỏ, khuôn mặt trái xoan trắng nõn xinh đẹp chỉ lớn bằng một bàn tay, dưới ánh đèn, lông mi cô vừa dài vừa rậm rũ xuống tạo thành một bóng ma dưới mắt, tròng mắt trong suốt gần như đạm mạc, trên mặt không có bất cứ biểu tình gì. Thẩm Thần dừng lại, giương mắt nhìn cô. Kiều Trác Vĩ rất nhanh đã phản ứng lại, vuốt cằm đánh giá Đông Lộ, trong mắt không che giấu nổi sự kinh diễm, "Thẩm lão đệ, mỹ nữ này là ai thế, bạn gái cậu?" "Sao cậu lại tới đây?" Thẩm Thần không để ý tới cậu ta, nhìn Đông Lộ hồi lâu, đôi mắt hẹp dài đen nhánh giống như cái động không đáy, không có chút ánh sáng nào. Hắn nhẹ xụ khóe môi xuống, "Tôi nói này, sao cậu cứ như âm hồn không tan thế, không phải cậu gắn định vị trên người tôi đấy chứ?" Đông Lộ mắt điếc tai ngơ nhìn hắn "Cùng tôi trở về." "Về đâu?" Thẩm Thần cười nhạo, lấy một chai rượu qua tự rót cho mình một ly. "Tôi hỏi lại một lần nữa, có đi hay không?" Cơn giận của Đông Lộ đã lên tới đỉnh điểm. Thẩm Thần không nói chuyện, đem ly rượu uống một hơi cạn sạch. Tâm Đông Lộ lạnh đi nửa phần, đối với hắn thất vọng tới cùng cực, mặt không biểu tình đạt chai rượu ban nãy xuống bàn, xoay người rời đi. "Ai ai! Tiểu mỹ nữ, đừng đi vội chứ, nếu đã tới rồi thì cùng các anh uống một ly đi." Kiều Trác Vĩ vội vàng ngăn cô lại, nháy mắt ra hiệu với những người khác, xoa xoa tay tới gần cô. Những người khác sũng sôi nổi đứng lên, ánh mắt nhìn Đông Lộ rất lộ liễu, tiếng cười đáng khinh, "Đúng vậy, Thẩm Thần không cần em thì bọn anh cần, em bồi bọn anh chơi trong chốc lát, chờ tới thời gian thì bọn anh sẽ đưa em về nhà có được không?" "Các người..." Mày Đông Lộ nhăn lại, còn chưa kịp phản ứng thì Thẩm Thần bỗng nhiên đứng lên, nện một quyền thật mạnh ở trên mặt Kiều Trác Vĩ. Kiều Trác Vĩ trở tay không kịp, theo lực đạo này bay về phía sau, đụng vào cái bàn, các loại rượu ở trên bàn đồng loạt đổ xuống, tưới đầy lên người cậu ta. "A!!" Có người phát ra tiếng thét chói tai. Mọi người đều ngây ngốc, sau đó lập tức phản ứng lại, phẫn nộ trừng mắt nhìn Thẩm Thần, "Thẩm Thần, mày còn dám đánh!" Sau đó liền vây quanh lên. Thân thủ của Thẩm Thần rất mạnh, ra tay vừa nhanh vừa tàn nhẫn, bọn không chỉ không chiếm được tiện nghi mà còn bị đánh cho ngã đầy đất. Đông Lộ là lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Thần đánh nhau, có chút giật mình, rất nhanh đã bình tĩnh lại muốn báo cảnh sát, một người đàn ông thấy cô lấy điện thoại ra thì liền nắm lấy tóc cô, dùng sức giật mạnh ra sau, "Con đàn bà thối này còn dám báo cảnh sát!" Sắc mặt Đông Lộ tái nhợt, đau tới hít sâu một tiếng, Thẩm Thần thấy vậy, một chân đá văng người đàn ông kia ra, nhưng lại quay lưng về phía đối thủ, một người nắm lấy cơ hội cầm chai rượu hung hăng đập xuống vai hắn. Máu tươi nháy mắt đã chảy ra. Thẩm Thần kêu lên một tiếng, cong eo, lúc này còn không quên đem Đông Lộ bảo vệ ở trong ngực, gắt gao ôm lấy cô, mặc cho bọn họ quyền đá tay đấm ở trên người mình. "Dừng tay! Mau dừng tay lại đi!" Đông Lộ nhìn thấy bả vai nhiễm đỏ của hắn, đồng tử không ngừng co lại, lần đầu tiên trên mặt lộ ra biểu tình hoảng loạn. "Bạn học nhỏ, bao lớn rồi còn khóc nhè thế." Thẩm Thần bị thương, nhìn Đông Lộ rơi lệ lại nhịn không được cười khẽ, hôn lên mắt cô, "Đừng khóc, tôi không chết được." "Em đi nhanh đi, đừng lo cho tôi." Đông Lộ thật sự luống cuống, nước mắt không ngừng chảy, cô duỗi tay che kín miệng vết thương của hắn, giữa khe hở ngón tay đều là máu, như thế nào cũng không khống chế được. Cửa đột nhiên truyền tới một tiếng rống to "Đông Lộ!" Lục Càng thở hồng hộc chạy tới, mắt thấy một màn như vậy liền bạo nộ, "Đều cút ngay cho lão tử!" Anh giơ tay vung cái ghế bên cạnh tới một người đàn ông trong số đó. Hiện trường càng thêm hỗn loạn. Quán bar đều là người của bọn họ, cơ hồ là không có phần thắng. Lục Càng đánh một lát liền tới bên cạnh người Đông Lộ, chỉ nhìn thoáng qua Thẩm Thần liền quay sang Đông Lộ hỏi han "Em không sao chứ?" "Cậu ấy bị thương rồi, anh mau báo cảnh sát đi!" Đông Lộ đỡ Thẩm Thần, vội la lên. "Vừa lúc." Thẩm Thần thấy Lục Càng, đem Đông Lộ đẩy cho anh "Anh mang cô ấy đi trước đi." "Này..." Đông Lộ còn chưa có phản ứng lại thì Lục Càng đã ôm cô lên, lấy tốc độ nhanh nhất chạy ra cửa. Vào loại thời điểm này thì quan điểm của hai người cực kỳ nhất trí. Chính là bảo vệ cho cô trước. "Anh mau thả tôi xuống, Thẩm Thần gặp nguy hiểm rồi, anh thấy chết mà không cứu sao?" Đông Lộ ở trên lưng Lục Càng giãy giụa muốn xuống, lòng nóng như lửa đốt. Lục Càng "Anh báo cảnh sát rồi, họ sẽ tới đây sớm, em đi vào đó cũng chỉ làm vướng chân." Đông Lộ "Không chờ được nữa đâu, cậu ấy sẽ bị đánh chết." Cô nghĩ tới cái gì, lại đập đập vào vai Lục Càng, "Tôi nghĩ ra một cách, anh thả tôi xuống đi!" Lục Càng không chịu thả cô xuống, Đông Lộ nóng nảy, hung hăng cắn vào cổ anh, Lục Càng bị đau, lập tức buông cô ra. Đông Lộ liền xoay người chạy trở về. "Đông Lộ!" Lục Càng tức giận, "Trong mắt em chỉ có hắn sao?" Bước chân Đông Lộ không hề dừng lại. *** Quán bar rất an tĩnh, không biết vì sao mà từ khi bọn Đông Lộ đi, đám người Kiều Trác Vĩ lại không động thủ nữa, nhìn Thẩm Thần ưu nhã sửa sang lại quần áo, ánh mắt quái dị. "Mày..." Kiều Trác Vĩ mới nói được một chữ, ngoài cửa đột nhiên truyền tới tiếng còi cảnh sát. Sắc mặt mọi người nháy mắt liền thay đổi, lập tức giải tán. "Cảnh sát tới!" "Chạy mau chạy mau!" Thẩm Thần rũ mi, không động, vẫn như cũ không nhanh không chậm lấy khăn giấy lau đi vết máu trên mặt, dưới một mảnh hỗn loạn, có một bàn tay nhỏ bé mềm mại chặt chẽ túm lấy hắn, "Cậu còn thất thần cái gì, còn không mau chạy!" Thẩm Thần lúc này mới hơi hơi sửng sốt, nhìn Đông Lộ không biết chui ra từ chỗ nào, giống như đang nằm mơ. "Sao em lại..." Hắn còn chưa có hoàn hồn thì đã bị cô lôi đi. Đông Lộ bộc lộ tài năng nhanh trí lấy điện thoại ra ấn mở còi cảnh sát, một tay túm Thẩm Thần chạy, khẩn trương vô cùng. Đôi mắt Thẩm Thần nhìn cô không chớp, toàn hộ quá trình đều rất nghe lời, ngoan ngoãn chạy theo cô. Đông Lộ dẫn hắn tới một giao lộ, phía trước thoáng qua hình ảnh của một đám người, Kiều Trác Vĩ thế mà ở ngay phía trước! Cô vội vàng dừng chân, kéo Thẩm Thần trốn vào góc tường bên cạnh. Đông Lộ dán sát vào người hắn, sắc mặt tái nhợt, cô ngừng thở, tim đập mãnh liệt, nỗ lực giảm cảm giác tồn tại đến thấp nhất, động cũng không dám động. Thẩm Thần cũng thấy được Kiều Trác Vĩ, nhưng biểu tình lại không hề hoảng loạn, chỉ nhẹ nhàng hỏi cô "Sao em lại quay lại?" "Tới cứu cậu." Đông Lộ không cần nghĩ đã nói, nhìn bọn Kiều Trác Vĩ càng ngày càng gần, thân thể càng thêm căng chặt, "Cậu đừng nói gì nữa, bọn họ sắp tới đây rồi." Thẩm Thần nhìn cô gái trước mắt rõ là đang rất sợ nhưng vẫn còn cố bảo vệ hắn, đôi mắt đen thâm trầm, giống như là giếng cổ sâu vạn dặm. "Kỳ thật, có một cách để chúng ta không bị phát hiện." Hắn lên tiếng. "Cách..." Đông Lộ vừa mới hé miệng, Thẩm Thần đột nhiên nâng cằm cô lên, cúi người hôn xuống. Đông Lộ bỗng trợn to mắt, cánh môi có cảm giác ẩm ướt, hắn đang hôn cô! Cô nhớ tới đêm đầu tiên bọn họ gặp nhau. Cảnh tượng cũng dữ dội y như thế này. Hắn cũng như vậy, không nói một lời mà hôn xuống. Chẳng qua khi đó hắn hôn ở cằm cô, mà lúc này, hắn lại chuẩn xác ngăn chặn môi cô, trằn trọc mút mát. Đông Lộ theo bản năng muốn đẩy ra, đôi tay nắm lấy áo hắn, Thẩm Thần lại ỷ vào việc cô không dám phát ra tiếng, càng thêm không kiêng nể gì. Hắn không để ý tới sự phản kháng của cô, đầu lưỡi được một tấc lại tiến thêm một thước chen vào trong miệng cô, không ngừng liếm qua hàm răng, động tác ôn nhu mà triền miên. Trong đầu Đông Lộ trống rỗng, hoàn toàn mất đi năng lực tự hỏi. -Tác giả có lời muốn nói Hôn, không dễ dàng gì a ~Ha ha ha biết các bạn đọc chương này có rất nhiều thắc mắc, chương sau sẽ giải thích nhé!Lục Càng Nam phụ thảm nhất mọi thời đại, chỉ số IQ lẫn EQ đều bị nam chủ nghiền áp.
♡Giới thiệu♡ >> Hán Việt Quai, đô thính nhĩ đích >> Tác giả Diệp Tích Ngữ >> Số chương 100 Tính cả ngoại truyện >> Thể loại Ngôn tình, thanh xuân vườn trường, tình cảm, ngọt sủng, hiện tại, đô thị tình duyên, 1v1, HE >> Editor VongCơ Chin, Hà Thanh ♡Văn án♡ • Đông Lộ ở Cửu Trung nổi danh là mỹ nhân lạnh lùng, thành tích học tập cực tốt, thanh lãnh nội liễm, người theo đuổi cô nhiều không đếm xuể. Mỗi ngày đều có nam sinh mời cô đi ăn cơm, nhưng cô chỉ nhận lời mời của giáo thảo, làm cho mọi người ai cũng cảm thấy Đông Lộ có ý với giáo thảo. Nhưng chỉ có mình Đông Lộ biết, không phải là cô thích giáo thảo, mà là người hay đi cùng với cậu ta, cái đuôi nhỏ lớn lên vô cùng tuấn tú. • Đông Lộ vẫn luôn cho rằng Thẩm Thần là một chú cún con vô hại, mãi cho đến rất lâu về sau, cô nhìn thấy tay anh kéo tên côn đồ bắt nạt cô, hung hăng đạp hắn vào tường. Đến giờ cô mới biết, anh ở trước mặt cô luôn ngoan ngoãn vô hại, nhu nhược đáng thương đều chỉ là ngụy trang. “…… Bây giờ tôi bỏ chạy còn kịp không?” Thẩm Thần từ phía sau mạnh mẽ ôm eo cô, trầm thấp nói, “Muộn rồi.” >> Hướng dẫn đọc • Nam chủ giả heo ăn thịt hổ, hành động nhanh nhẹn. • Ngọt văn hàng thật giá thật, ngọt đến rụng răng. Cảm thấy bản thân rất có duyên với thể loại thanh xuân vườn trường~~~~ Đào hố mới, mong mọi người ủng hộ a~~~ Truyện không có lịch đăng cụ thể, tùy vào tâm trạng của editor, nhưng tôi sẽ cố gắng up 2-3 chương một tuần >< ☆Danh sách chương☆ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 🌿HOÀN🌿
Tác giả Trung Quốc 亲一下,都听你的. Nam chính Thẩm chính Đông Lộ. 1. Bạn gái tôi chính là cái vị đứng bên phải có biểu tình lãnh đạm đến mức chỉ hận không thể giết chết tôi kia kìa, nhưng tôi lại rất thích cô ấy, ngay cả bộ dáng tức giận của cô ấy cũng khiến tôi cảm thấy rất đáng yêu. Thẩm Thần 2. Trái đất mỗi một giây đều đang di chuyển, cậu sẽ thay đổi, tôi cũng sẽ thay đổi, cậu cũng sẽ thay đổi, đây là sự thật không thể nào thay đổi được, nhưng tôi có thể đảm bảo, tôi đối với cậu sẽ không bao giờ thay đổi. Thẩm Thần 3. Em chính là duy nhất của anh, quan trọng hơn so với bất cứ ai, ai cũng không thể so với em. Thẩm Thần 4. Tuy rằng tính tình của cô ấy không tốt, lại hay để tâm đến mấy chuyện vụn vặt, nhưng chính là tôi lại rất thích cô ấy, cả đời này cũng chỉ thích một mình cô ấy. Thẩm Thần 5. Bởi vì anh tình nguyện chết cũng không muốn chia tay với em. Thẩm Thần 6. Bên anh thì em cứ yên tâm, ngược lại là em đó, đi làm cứ thoải mái là được, đừng mệt mỏi quá, trời có sập thì anh sẽ chống đỡ thay em. Thẩm Thần Post navigation
Edit by Shmily-Đông Lộ chủ động tới học viện y tìm Thẩm Thần, vốn là muốn cho hắn một kinh hỉ, không nghĩ tới bản thân lại đụng tới một cái kinh hỉ lớn như vậy. Cô bất động thanh sắc liếc nhìn Mang Tình đang ngây người ra, người nào đó không hổ là yêu nghiệp, trời sinh đã mang thuộc tính của hồ ly tinh, đi chỗ nào cũng có thể dẫn ra hoa đào. Cô hơi hơi nheo mắt lại, nắm tay đột nhiên có chút ngứa. Tống Triết Khải phản ứng lại, mặt bởi vì kích động mà đỏ lên, lắp bắp nói với Đông Lộ "Thì ra bạn gái của hắn chính là cậu, thật đúng là trăm nghe không bằng một thấy, tôi nói tên tiểu tử Thẩm Thần kia sao mỗi ngày đều nhớ mãi tới cậu không quên, cậu xinh đẹp thật đó, chào cậu, tôi là bạn cùng phòng của Thẩm Thần, tên là Tống Triết Khải." Tính tình của cậu ta rất thẳng thắn, nghĩ gì nói đó, hoàn toàn phát ra từ trong nội tâm. Là con gái thì đều thích khen như vậy, hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ có chút thẹn thùng, mà Đông Lộ lại thản nhiên tiếp nhận, không có chút ngượng ngùng nào, rụt rè gật gật đầu "Chào cậu, tôi là Đông Lộ." "Ê chờ chút!" Mang Tình đẩy Tống Triết Khải, bực bội nói "Cậu bị ngốc à, cô ta nói phải là phải sao, vạn nhất là giả thì sao? Cậu cũng không phải không biết có bao nhiêu nữ sinh vì muốn gặp mặt Thẩm Thần mà cái gì cũng dám nói!" "A?" Tống Triết Khải có chút ngốc, gãi gãi đầu, "Nhưng tôi cảm thấy cô ấy không giống người sẽ nói dối." "Kẻ lừa đảo còn nói cho cậu biết mình là kẻ lừa đảo sao?" Mang Tình trừng mắt nhìn cậu ta, sau đó mặt đầy vẻ hoài nghi nhìn Đông Lộ "Cậu có gì để chứng minh thân phận không? Nếu cậu là bạn gái của cậu ấy, chắc chắn là phải có ảnh chụp chung gì đó đi?" Đông Lộ rũ mi, ánh mắt lãnh đạm đảo qua gương mặt diễm lệ của cô ta, nghĩ thầm, nhìn cũng không tệ lắm, đáng tiếc là một đứa não tàn. Vì cái gì mà Thẩm Thần cứ thích trêu chọc ra một ít đứa ngốc như vậy? "Tin hay không tùy cậu." Đông Lộ không có tâm trạng dây dưa với bọn họ, xoay người muốn đi, đồng thời cũng lấy điện thoại ra muốn gọi cho Thẩm Thần, hy vọng hắn còn chưa đi xa. "Ê! Sao lại đi rồi? Chẳng lẽ là có tật giật mình?" Mang Tình túm chặt lấy Đông Lộ, hùng hổ dọa người. Đông Lộ không nghĩ tới cô ta lại không biết tốt xấu như vậy, biểu tình lạnh lùng hất tay cô ta ra, "Cậu có bệnh à?" Hỏa khí của Mang Tình cũng bùng lên "Tôi chưa mắng cậu là kẻ lừa đảo thì thôi đi, cậu còn có mặt mũi mắng tôi? Tống Triết Khải, bây giờ gọi điện cho Thẩm Thần để xác nhận đi, tôi muốn để cậu ta không xuống đài được!" "Cái này..." Tống Triết Khải khó xử nhìn hai cô gái, "Không tốt lắm đâu?" "Có cái gì mà không tốt, nếu cậu ta thật sự là bạn gái của Thẩm Thần thì vừa lúc bảo cậu ấy tới đây tiếp giá đi." Mang Tình cong môi, trong lời nói có không ít ý tứ châm chọc. "Cậu nói cũng có lý." Đông Lộ không những không giận mà còn cười, ánh mắt lạnh băng, cô vẫn duy trì phong độ như cũ, lễ phép mở miệng với Tống Triết Khải "Phiền cậu gọi điện cho hắn đi, lát nữa tôi gửi cước phí điện thoại qua cho cậu." "Ách, mấy đồng tiền mà thôi, tôi vẫn trả được." Tống Triết Khải yên lặng nuốt nước miếng, bị kẹp ở bên trong run rẩy sợ hãi, thật kinh khủng, con gái tức giận quá là đáng sợ đi. Xem ra số đào hoa quá cũng không tốt, không cẩn thận sẽ thành Tu La tràng. Nếu không ai phản đối, Tống Triết Khải đành phải căng da đầu gọi điện thoại cho Thẩm Thần, nhưng mà chỉ vang lên hai tiếng rồi cúp. Là thật sự cúp! Cái loại mà không chút do dự ấy. Tống Triết Khải nghe thanh âm đô đô trong điện thoại mà không thể tin tưởng được, âm thầm nghiên răng nghiến lợi, tên hỗn đản thấy sắc quên bạn! Dưới cái nhìn chăm chú của hai cô gái, cậu ta ngượng ngùng nói "Hình như tín hiệu bên chỗ hắn không tốt lắm, để tôi gọi lại lần nữa." Cậu ta lại ấn số một lần nữa, lần này rất nhanh đã thông. Ngữ khí Thẩm Thần cực kỳ không kiên nhân "Có rắm mau thả." Tống Triết Khải cố ý úp úp mở mở "Cậu đoán xem." Đô ~ Thẩm Thần lại cúp. "..." Tống Triết Khải đành phải gửi tin nhắn qua, [Bạn gái cậu tới tìm kìa.] Thẩm Thần đã tới trạm tàu điện ngầm, nhìn thấy tin nhắn thì bước chân liền đột nhiên dừng lại, có chút không tin, lập tức gọi qua "Cậu không phải đang gạt tôi đấy chứ?" Tống Triết Khải trợn trắng mắt, "Tôi là loại người đó sao, nhanh tới đây đi, Mang Tình cũng ở chỗ này, đang giằng co với bạn gái cậu đấy." Thẩm Thần vẫn không tin, "Cô ấy trông như thế nào?" Tống Triết Khải đánh giá Đông Lộ, cô gái nhỏ mi thanh mục tú, dung nhan mỹ lên, không biết dùng từ gì để diễn tả sự xinh đẹp ấy. "Xinh lắm." Thẩm Thần "Tôi hỏi cậu trông như thế nào cơ mà, môn Ngữ Văn hồi tiểu học là giáo viên Tiếng Anh dạy cậu sao?" "Ê, cậu quá đáng rồi nha, con gái xinh đẹp nào mà chả như nhau, trắng trắng gầy gầy, thủy thủy nộn nộn, cậu còn muốn tôi hình dung như thế nào..." Tống Khải Triết còn chưa dứt lời, Đông Lộ đã đoạt điện thoại của cậu ta, nhàn nhạt nói với người bên kia "Em ở cổng trường chờ anh, nội trong mười phút anh mau tới đây tiếp giá." Cô còn cố ý bắt chước lại lời Mang Tình nói, ngữ khí rất không khách khí. Sắc mặt Mang Tình cứng đờ. Đầu bên kia điện thoại im lặng ba giây, tiếng hít thở của Thẩm Thần bỗng nhiên tăng lên, hắn không chút nghĩ ngợi đã chạy trở về, "Em đừng đi đâu, anh lập tức tới đó, sẽ nhanh thôi!" Thanh âm chàng trai rất lớn, nhưng cũng ổn trọng, mang theo hưng phấn vội vàng. Không chỉ Đông Lộ nghe được mà tất cả những người ở đây đều nghe được. Sắc mặt Mang Tình biến hóa liên tục, biểu tình lộ rõ vẻ nam kham cùng không cam lòng, cô ta cúi đầu cắn môi nói "Tôi có việc đi trước." Cô ta không còn mặt mũi ở lại nữa, bước chân như đang chạy trốn. Cuối cùng cũng kết thúc, Tống Triết Khải nhẹ nhàng thở ra, "Vậy tôi cũng đi đâu, tạm biệt chị dâu." "Ừ." Đông Lộ gật đầu, "Hôm nay cảm ơn cậu." "Đừng khách khí." Tống Triết Khải nhếch miệng cười, đi vào trong trường ăn cơm.*** Đông Lộ đứng đợi không được bao lâu thì Thẩm Thần đã chạy tới. Thiếu niên một thân mồ hôi nóng, môi mỏng thở gấp gáp, mồ hôi theo trán chảy xuống chui vào bên trong cổ áo, xem ra là thật sự chạy thẳng tới đây. Hắn gắt gao nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đen nhánh sáng lên, tâm cũng nhảy như điên, "Sao em lại ở đây, không phải đã bảo anh tới tìm em sao?" Vốn dĩ Đông Lộ bị Mang Tình chọc cho tức giận, nhưng nhìn bộ dạng này của hắn, tức giận gì cũng không sinh ra nổi nữa, nhíu mày lấy khăn giấy lau mồ hôi cho hắn, "Chạy gấp như vậy làm gì?" Thẩm Thần cười, ngoan ngoãn cúi đầu hưởng thụ sự phục vụ của cô, "Không phải em nói cho anh mười phút để tới đây sao?" Đông Lộ liếc hắn, cái đó chỉ là lời cô nói khi tức giận thôi. "Em có đói không? Chúng ta đi ăn cơm đi, gần đây có phố ăn vặt, anh mang em đi dạo nhé." Thẩm Thần nắm lấy tay cô, lòng bàn tay vuốt ve bàn tay mềm mại của cô, xúc cảm mềm mịn làm hắn không nỡ buông. Hắn không ngừng nắn bóp tay cô, cười vui vẻ y như đứa trẻ, tuy rằng mỗi ngày hai người đều gọi video, nhưng quả nhiên là tiếp xúc mặt đối mặt như này mới càng chân thật hơn, nỗi nhớ ngày càng lên men, làm thế nào cũng không ức chế được. "Được." Trong lòng Đông Lộ vẫn canh cánh chuyện của Mang Tình, muốn hưng sư vấn tội, nhưng thấy hắn cao hứng như vậy cũng không muốn làm hắn mất hứng, hơn nữa hôm nay cô còn mục đích khác, vì thế lời nói tới bên miệng liền biến thành "Sao anh lại mặc ít như vậy?" Thiếu niên mặc áo thun ngắn tay màu trắng với quần dài thể thao, dáng người cao gầy đĩnh bạt, cơ bắp cánh tay rõ ràng, trắng đến lóa mắt. Nhìn quá lạnh. Tuy Đông Lộ vì muốn đi chơi với hắn nên mới mặc váy, nhưng bên trong cô cũng có mặc áo với quần leggings. "Anh cảm thấy thời tiết vẫn còn rất nóng mà." Thẩm Thần cúi đầu nhìn quần áo của mình, không cảm thấy có gì không đúng, "Chẳng lẽ em lạnh sao?" "Bây giờ đã là mùa thu, nhiệt độ có thể giảm bất cứ lúc nào, anh phải chú ý nhiều một chút." Đông Lộ nghiêm túc nói, từ trong túi lấy ra một cái khăn quàng cổ bằng nhung màu lam vẻ ô vuông, "Cái này cho anh." Thẩm Thần ngẩn người, "Bây giờ đã mang khăn quàng cổ?" Còn dày như vậy? Hắn ngẩng đầu nhìn mặt trời nóng rát trên cao, có chút hoài nghi nhân sinh. "Anh có thể để sau này rồi mang." Đông Lộ nhìn hắn, "Hay là anh không thích?" "Đương nhiên thích, bây giờ mang luôn đi." Thẩm Thần không có lập tức nhận lấy khăn quàng cổ, đuôi mắt đào hoa khẽ nhếch, nhìn cô cười, "Anh muốn em mang giúp anh." Đông Lộ liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh căm chăm, giống như đang nói Anh đừng có được một tấc lại muốn tiến thêm một thước. Thẩm Thần không hề sợ hãi, cười đến cà lơ phất phơ. Đông Lộ bất đắc dĩ lắc đầu, cái gì cũng không nói, nhẹ nhàng tới gần, kiên nhẫn quấn một vòng lại một vòng quanh cái cổ trắng nõn của hắn, cuối cùng còn thắt một cái nút xinh đẹp. Khoảng cách giữa hai người rất gần, Thẩm Thần rũ mắt là có thể nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của cô gái, làn da trắng mà mịn màng, nộn đến mức phảng phất như có thể véo ra nước, lông mi vừa dài vừa cong, tạo thành một tầng bóng ma phủ bên dưới. An tĩnh, nhu thuận, thoạt nhìn rất ngoan ngoãn. Trong lòng Thẩm Thần phát ngứa, ngay lúc cô đã quàng xong định rời khỏi, hắn nhịn không được thò tới gần hôn lên khóe miệng cô, bàn tay vòng qua đè lại cái gáy không cho cô cử động. Lông mi Đông Lộ khẽ run, không có phản kháng, rất nghe lời mà nhắm mắt lại. Thẩm Thần hôn lâu một lúc mới thỏa mãn buông cô ra. "Thật ngoan." Hắn mỉm cười khích lệ, hơi thở có chút gấp, chóp mũi thân mật cọ cọ cô làm khóe mắt cô đỏ lên, thanh âm vừa thấp vừa trầm, từ tính ái muội. Vốn tưởng là Đông Lộ sẽ xù lông, nhưng cô chỉ dựa vào trong ngực hắn khẽ ừ một tiếng, cụp mi, thanh âm mềm vô cùng, bộ dáng như chim nhỏ nép vào người. Thẩm Thần ngược lại có chút không quen, duỗi tay sờ sờ trán cô, "Hôm nay em uống lộn thuốc sao?" Đông Lộ nhỏ giọng "Không có." Thẩm Thần rùng mình. Sự thật chứng minh đó không phải là ảo giác của hắn, thái độ của Đông Lộ rất khác thường, biểu hiện đặc biệt dịu ngoan, đặc biệt nhân nhượng hắn. Đến tiệm cơm, gỏi cô muốn ăn cái gì. Thanh âm cô gái ôn nhu như nước "Anh quyết định." "Thật à?" Thẩm Thần nhướng mày, "Vậy anh chọn rau cần xào mướp đắng nhé." Đây là hai thứ Đông Lộ ghét ăn nhất. Mặt cô gái không hề đổi sắc, "Đều được." "..." Cơm nước xong, bọn họ liền đi xem phim, Thẩm Thần hỏi cô muốn xem cái gì. Đông Lộ "Anh chọn đi." Thẩm Thần "Vậy anh chọn phim kinh dị?" "Đều được." "..." Cuối cùng Thẩm Thần lại chọn một bộ phim văn nghệ, nguyên nhân là trừ bọn họ ra cũng không có ai xem, giống như kiểu bao cả phòng, muốn làm gì cũng được. Thẩm Thần căn bản là không có tâm trạng xem phim, phim còn chưa bắt đầu đã ôm lấy cô gái hôn môi. Mà Đông Lộ cũng rất phối hợp với hắn. Mặc hắn muốn làm gì thì làm. Sau khi kết thúc một nụ hôn dài, Thẩm Thần rốt cuộc nhịn không được hỏi "Rốt cuộc hôm nay em làm sao thế?" Giống như là đã thay đổi thành một người khác vậy. Sẽ không phải tâm thần phân liệt đó chứ? Đông Lộ lau đi vệt nước bên khóe môi, trầm mặc, quay đầu nhìn phim, "Tuần sau sẽ phải học quân sự." Thẩm Thần "Ừ?" Đông Lộ chậm rãi nói "Nghe nói nếu có giấy chẩn bệnh của bác sĩ thì có thể thoát khỏi kỳ quân sự." "Nhưng đó là phải trên tiền đề thân thể em thật sự có bệnh." Thẩm Thần nói tiếp, "Sau đó thì sao, có quan hệ gì với chúng ta?" Đông Lộ cảm thấy hắn thực chậm hiểu, một hai phải để cô nói rõ ra mới có thể hiểu, "Em nghe nói giấy chẩn bệnh là do bên học viện của anh kê." Thẩm Thần rốt cuộc cũng hiểu, không biết nên khóc hay nên cười, "Em nghe ở đâu thế? Muốn chẩn cũng phải là bác sĩ có chuyên môn chẩn chứ, thì ra lòng vòng quanh co như vậy một hồi, mục đích của em chính là muốn anh cho em một tờ khai giả sao." Đông Lộ sửng sốt, "Không phải các anh kê?" Thẩm Thần "Không phải." "Anh không kê được sao?" "Học viện của anh cũng không phải là bệnh viện, nào có cái quyền lợi này." Đông Lộ liền mất hứng, trên mặt viết đầy vẻ Có người bạn trai như anh có ích lợi gì. Mặt cô không biểu cảm túm lấy cái khăn quàng trên cổ hắn, "Vậy chả khăn quàng cổ cho em."
ngoan đều nghe em